Đã bao giờ giữa một đêm tĩnh lặng, bạn ngước nhìn bầu trời sâu thẳm đầy sao và bất giác cảm nhận một điều gì đó thật quen thuộc? Như thể có một tiếng gọi mơ hồ, dịu dàng nhưng thôi thúc, vẫy mời bạn trở về. Có khi nào trong lòng bạn trào dâng một nỗi nhớ nhung không rõ hình hài – nhớ một nơi chẳng phải Trái Đất này, nhưng lại thân thuộc như chính quê hương? Nếu câu trả lời là “có”, xin chúc mừng bạn – đó chính là nhịp đập của một linh hồn mang nguồn gốc vũ trụ. Và hôm nay, tôi muốn chia sẻ với bạn một bí mật nhiệm màu: tất cả chúng ta, ở một thời điểm nào đó, đều đã từng đến từ những miền xa xăm ngoài kia.
Điều này, kỳ thực, chẳng hề khó hiểu. Trái Đất mới hình thành cách đây chừng 4,5 tỷ năm. Trong những thuở ban sơ ấy, linh hồn loài người chưa hề tồn tại – chúng ta chỉ mới xuất hiện trong vài triệu năm gần đây. Và nếu bạn để ý, vào năm 1800, dân số Trái Đất chỉ khoảng 1 tỷ người; đến nay, năm 2025, con số ấy đã vượt 8 tỷ. Điều đó có nghĩa là chỉ trong hơn 200 năm, hơn 7 tỷ linh hồn mới đã “ghé thăm” hành tinh này. Chúng ta đã đến đây từ muôn nẻo – từ những hành tinh xa xôi, những vì sao lộng lẫy, hay những thế giới huyền ảo ngoài sức tưởng tượng.
Có những nơi giống Trái Đất – cõi vật lý với núi non, biển cả, và những giống loài thông minh, nơi những câu chuyện về Andromeda, Sirius, hay Orion có thể là sự thật. Cũng có những cõi giới cao hơn, huyền nhiệm như xứ sở tiên của phương Tây, hay chốn cổ tích của phương Đông, nơi mọi thứ được dệt bằng ánh sáng và điều kỳ diệu. Thậm chí, một số linh hồn đến từ những tầng tồn tại không mang hình tướng – những chiều kích tinh tế chỉ có thể cảm nhận bằng tần số rung động. Trong vô số trải nghiệm thôi miên và câu chuyện tôi từng lắng nghe, có người kể rằng họ từng là một sinh thể hình bọ ngựa, bò sát, mèo, hay là một tiên nữ nơi vườn ánh sáng vô tận.
Vì sao những linh hồn từ xa xôi ấy lại chọn Trái Đất – một nơi tràn thử thách? Với nhiều người, đó là hành trình phụng sự – đến để gieo hạt yêu thương, nâng đỡ nhân loại trong học hỏi và sáng tạo. Với những linh hồn khác, đó là khao khát trải nghiệm – đặc biệt là những xúc cảm mà quê hương họ chưa từng biết đến. Có những hành tinh không hề có tình yêu, không có giận hờn, thậm chí chẳng tồn tại giới tính. Cuộc sống ở đó tĩnh lặng đến mức họ tìm đến Trái Đất để nếm trải niềm vui, nỗi buồn, để rung động và để lớn lên qua cả những nỗi đau.
Vậy nên, nếu bạn từng nghĩ rằng mình “không thuộc về nơi này”, rằng đâu đó ngoài kia mới là chốn thật sự của mình – hãy tin rằng cảm nhận ấy là lời thì thầm của nguồn gốc linh thiêng trong bạn. Đó không phải sự lập dị, mà là minh chứng cho hành trình vĩ đại của linh hồn bạn.
Dù vậy, đừng để suy nghĩ ấy khiến bạn xa rời vẻ đẹp của cuộc sống nơi đây. Chúng ta mang trong mình bản chất của Đấng Sáng Tạo, của tình yêu vô điều kiện, và tiềm năng vô hạn của vũ trụ. Khi đã đặt chân xuống Trái Đất, hãy cho phép mình hòa nhập, tận hưởng, và “nhập vai” trọn vẹn trong vở kịch diệu kỳ mang tên đời sống. Bởi chính khi sống hết mình, bạn sẽ tìm thấy sự chữa lành, niềm hân hoan, và ý nghĩa sâu thẳm của sự tồn tại.
Bạn có tin rằng mình đến từ một nơi khác không? Nếu có, tôi rất muốn lắng nghe câu chuyện của bạn. Và nếu bạn khao khát khám phá sâu hơn, thôi miên hồi quy tiền kiếp có thể là cánh cửa mở ra ký ức về hành trình đầu tiên của bạn – trước khi đặt chân lên hành tinh xanh này.
Hãy tin rằng: nguồn gốc của bạn là một khúc ca vũ trụ, và bạn là minh chứng sống cho vẻ đẹp bất tận của nó.
Giác Minh
Yêu mình, yêu người, vô cùng, vô điều kiện